Gốc Rạ

Bạn đang ở đây

  

Chương 01 : Gửi Phương - Người cộng sự.

Có dòng sông nào, không bắt nguồn từ con suối,

Có bài hát nào không bắt đầu từ lời ru,

Và mỗi một con người ai cũng có một quê hương….

 

Để nhớ …

Để về…

Và để “ đi” như một cách hạnh phúc để trở về.

 

Tôi lớn lên quanh ruộng đồng bát ngát cò bay thẳng cánh, nơi ấy, không cần nghĩ đến không gian, thời gian mà chỉ cần nhìn thấy giọt mồ hôi lăn trên trán Tía tôi là tôi biết mùa vụ mới sắp thu hoạch, và thời khắc giao mùa cũng tới, tôi sắp được đi chơi, và sắp có áo mới để mặc.

 

Khoảnh khắc giao mùa tôi thích nhất có lẽ là mùa Tết đến ( vì trong Miền Nam chỉ có 2 mùa Nắng và mưa, hay với tôi là Mùa Tết và Mùa đuược nghỉ hè).

Vì mùa tết, bầu trời mang mát không con ánh Nắng gay gắt nữa cũng là mùa lễ hội về.

Chúng tôi tổ chức các giải thi đấu ngay trên cánh đồng vừa mới thu hoặch xong. Có khi là đá banh, có khi là thả diều, hay trận đấu nhỏ nhất là thi Bắt Châu chấu, cào cào của các trẻ em trong làng.

 

Nơi tôi ở có tên là Xóm Vườn. và hình như lúc nào, xóm Vườn cũng thắng các giải đấu với xóm trên, xóm dưới và xóm chợ ( mỗi xóm là 1-2 ấp có từ 10 -15  hộ gia đình).

 

Bây giờ nghĩ lại tôi mới hiểu là vì Xóm Vườn nằm ở giữa các Xóm nên việc tiếp xúc với các phương tiện giải trí hay các thông tin khá là ít nên thông thường chúng tôi sẽ tập trung vào việc cần làm mà không cần phải nghĩ quá nhiều đến thắng lợi. Và chúng tôi luôn là nơi cung cấp nước, thực phẩm cho tất cả các Xóm khác, nên việc dùng sức lao động để đổi lấy niềm vui cơm áo nó cũng đã ăn sâu vào trong tìêm thức của chúng tôi.

 

Chúng tôi yêu ruộng, yêu từng hạt lúa gieo trồng, nâng niu từng thửa ruộng khi cấy , chỉ có khoảng 10 hộ đến 15 hộ nên chúng tôi luôn làm việc theo nguyên tắc :  “ Vàng Công” tức là các nhà phải bỏ công cho nhau, khi ruộng nhà nào cần cấy lúa hay nhổ mạ rầy, đến dẫn nước, đập lúa, thu hoạch lúa về, chúng tôi đều sử dụng trao đổi “công” với nhau chứ không qui ra bằng tiền. Nên mỗi nhà đều phải bỏ sự nâng niu thái độ tươi vui vào từng thửa ruộng mình làm để đổi lấy sức lao động của nhà khác vào đám ruộng nhà mình, …Bởi lẽ, không ai muốn ruộng nhà mình xấu xí, không có năng suất cao khi thu hoạch cả. Nên chúng tôi được mệnh danh là thật thà và chất phác trong cái nhìn của các xóm còn lại.

 

Đa số người dân Việt Nam khi đuược hỏi trong qui trình làm ra hạt lúa thì cái gì là quí nhất?

Có người trả lời: Hương lúa là quí nhất bởi vì hương thơm của Lúa sẽ cho chúng ta biết vụ mùa bội thu , gạo thì  chắc hạt ( theo câu nói vui là – Không lép). Và chắc là do Hạt giống tốt.

…..

Nhưng theo chúng tôi, cái quí nhất là gốc rạ.

 

Sau khi vụ mùa thu hoặch, trên ruộng đồng, còn lại là gốc rạ được cắt tỉa khoản chừng 1,5 Gang tay và Tía sẽ cho Trâu cày gốc rạ đó ra trộn lẫn vào bùn đất thế nên để cho ra được một thửa ruộng tốt, để cây lúa phát triển tươi tốt cho ra hạt “ Không Lép” như Tía nói không phải do hoàn toàn là Hạt giống tốt, mà là do sự nâng niu từng Gốc Rạ của Tía tôi.

 

Nông dân khi gặt, không được cắt gốc quá cao hay còn lại quá ít mà phải vừa phải chừng 1-1,5 gang tay, để khi nó hoà vào đất trở lại, tạo đủ một môi trường sống tốt nhất cho hạt lúa khi gieo như câu nói mà Tía hay nói là: một Gốc rạ tốt, sẽ cho những hạt giống được nẩy mầm sinh sôi và phát triển.  Xóm Vườn tuổi thơ tôi cũng hình thành theo mỗi Gốc Rạ 

Có Gốc Rạ - là có Lễ hội , có áo mới, có trò chơi, có tiếng kêu của Vịt thả đồng, có con người tích cực lao động, có nguồn sống sinh sôi nẩy nở, có Gốc rạ là có cộng đồng Việt.

Natalie Nguyễn 06/12/2018.

 

Chia sẻ: 

Tin liên quan